Tôi đã chán ô tô như thế nào?

Từ khi mua xe hơi thật  phiền, phải lo chỗ đỗ từ nhà cho đến cơ quan, các khoản chi phí đủ thứ.
Tôi năm nay 37 tuổi, đã lập gia đình, làm văn phòng giờ hành chính nhà cách cơ quan 9 km. Đầu năm 2017 sau khi có bằng lái, tôi đã mê mẩn lên đủ các trang mạng tìm hiểu về xe hơi, nghiên cứu các kiểu và quyết định chọn mua cho mình chiếc Volkswagen 5 chỗ, giá lúc đó sau khi ra biển là khoảng 850 triệu đồng.

Xe mới nên háo hức lắm, bắt đầu trang bị đủ thứ đồ chơi, loanh quanh mất thêm tầm 50 triệu nữa. Vậy là ngót nghét  900 triệu cho chiếc xe đầu tiên và khi có xe rồi vấn đề bắt đầu nảy sinh 

1. Chỗ đỗ xe

Nhà không cho xe vào được, vậy là muốn đỗ xe tôi phải tìm chỗ đỗ xe quanh nhà. Xe mới, xót xe tìm mãi mới được chỗ tạm ổn, vẫn ngoài trời nhưng gần nhà, cách khoảng 400 m, giá thuê chỗ là 1,5 triệu đồng. Vậy là hàng ngày tôi phải lấy xe máy đi ra bãi xe lấy ôtô đi làm, bắt đầu lích kích. Nhiều lúc ngại ngại lại phóng đi luôn vì công vòng vèo lấy xe cũng quá tội

2. Đi làm

Từ ngày có xe tôi vất vả lắm, dậy thật sớm 6 giờ, 7 giờ mà ra khỏi bãi thì y như rằng tôi nhích đến cơ quan (trước đi xe máy thì 7 giờ 30 phút tôi mới ngủ dậy). Đi muộn ngoài tắc đường thì đến cơ quan còn hết chỗ để (tôi tin cơ quan nào cũng thế thôi), chỗ đỗ ôtô rất là hạn chế, vậy là phải gửi mất phí. Chỗ gửi rẻ tiền mà gần 60.000 đồng/ngày thì phải đưa lại chìa khóa để còn linh hoạt sắp xe.

Chỗ gửi gần không đưa chìa khóa thì tính giờ, cả ngày có khi mất 150.000 đồng. Chỗ gửi rẻ mà không phải gửi chìa khóa thì lại xa. Có thể mọi người bảo có tiền mua xe sao phải tính toán, nhưng thực tế mua xe là một chuyện, sử dụng hàng ngày thì phải tính toán là điều tất yếu.

3. Đi lại hàng ngày

Có xe thì rất tiện để đi xa, nhưng mà nói thế thôi chứ có rồi nhu cầu đi rất ít, tôi chỉ đi Sa Pa, Quảng Bình một lần. Tính đến nay sau gần một năm sử dụng mới đi khoảng 8.000 km. Nhưng mục đính chính là đi gần, đi chơi trong phố thì quá là bất tiện, muốn ăn cái gì đó cũng phải kiểm tra trước có chỗ đỗ hay không, muốn dừng mua cái gì đó cũng phải cân nhắc.

Đi ôtô là chấp nhận ánh mắt lườm nguýt của nhiều người, từ người đi đường đến các chủ nhà khi mình có dấu hiệu đi chầm chậm trước cửa nhà người ta. Trước khi có xe ăn uống tôi hay ăn ở khu trung tâm vì nhà ở quận Ba Đình, từ ngày đi xe tôi chuyển qua đi ăn ở Nam, Bắc Từ Liêm, Long Biên.

 ==================================
Dạo gần đây, tôi tìm ra giải pháp mới giải quyết vấn đề đi lại từ nhà ra bãi đỗ xe. Cũng tình cờ, tôi đọc được quảng cáo trên facebook về 1 anh ở Lê Chân Hải Phòng có vấn đề giống tôi. Vậy là tôi bắt đầu tìm hiểu, rồi biết anh đã mua xe STRIDA trên page. Chiếc xe này gấp gọn bỏ cốp ô tô thật tiện. Tôi có thể vừa tiết kiệm thời gian mỗi sáng, vừa rèn luyện sức khỏe, lại không phải phiền hà xe máy lỉnh kỉnh.
Quá tiện luôn ấy chứ! 
Tôi lại mê công nghệ nên càng thích thú hơn với thiết kế thông minh độc đáo của chiếc xe này.

Giờ đây, tôi có thêm 1 đứa con cưng mới: #STRIDA_EVO cần phải "yêu thương" 
=================================
Chia sẻ của một người đàn ông ngoài 30


Bài viết cũ hơn Bài viết mới